Có những ký ức không bao giờ phai trong tim ta – đó là hình ảnh người mẹ với gánh hàng rong chòng chành trên vai, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, để nuôi con khôn lớn.
Gánh hàng rong – tiếng rao nuôi dưỡng cả tuổi thơ
Tuổi thơ của nhiều đứa trẻ ở miền quê Việt Nam gắn liền với âm thanh quen thuộc: tiếng rao vang lên trong buổi trưa oi ả hay chiều muộn mưa lất phất. Gánh hàng rong không chỉ là đôi quang gánh với vài bó rau, mớ cá, vài chiếc bánh quê… mà còn là cần mẫn, mưu sinh, và tình thương của mẹ gửi gắm trong từng bước chân.
Ngày ấy, tôi thường ngồi bên hiên nhà, chờ mẹ về. Tiếng đòn gánh kẽo kẹt từ xa vang vọng, tôi biết mẹ đã trở về sau một ngày dài bươn chải. Trong chiếc thúng bên trái có vài đồng tiền lẻ, bên phải còn lại ít hàng chưa bán hết – tất cả đều thấm đẫm mồ hôi và tình thương.
Mẹ và đôi vai gầy gánh cả cuộc đời
Hình ảnh mẹ gánh hàng rong chẳng xa lạ, nhưng với tôi, đó là biểu tượng của sức mạnh và sự hi sinh. Đôi vai gầy guộc ấy không chỉ gánh rau, gánh cá, mà còn gánh cả tương lai của những đứa con.

Mỗi bước chân, mỗi tiếng rao, là một nhịp đời. Không có ánh đèn sân khấu, không có hào quang, chỉ có nắng cháy, mưa dầm và bàn chân trần mỏi mệt. Nhưng nơi ấy có một tình mẹ bao la, âm thầm nâng đỡ và dẫn lối cho chúng tôi lớn khôn.
Gánh hàng rong và ký ức ẩm thực quê nhà
Đi theo gánh hàng rong, ta tìm lại được hồn quê trong những món ăn dân dã: chiếc bánh tráng mỏng tang, miếng phở sắn thơm ngọt, gói xôi nóng hổi hay bát chè dân dã.

Đó không chỉ là thức quà lót dạ, mà còn là kho tàng ẩm thực Việt – mộc mạc nhưng bền bỉ, giản dị nhưng thấm đẫm nghĩa tình. Những món ăn ấy nuôi dưỡng cả một thế hệ, để rồi mai này, khi đã trưởng thành, ta vẫn nhớ về như một phần máu thịt.
Hôm nay nhớ lại, thấy lòng chùng xuống
Giữa nhịp sống hiện đại, siêu thị và cửa hàng tiện lợi phủ khắp phố phường, gánh hàng rong dần vắng bóng. Nhưng trong tâm trí, trong ký ức tuổi thơ, tiếng rao của mẹ, bóng dáng đôi quang gánh chông chênh vẫn luôn hiện hữu – như một nhịp cầu đưa ta về với cội nguồn.
Mỗi lần nhìn thấy những sản phẩm từ củ sắn, từ hạt gạo quê – tôi lại thấy bóng dáng của mẹ, của những ngày rong ruổi mưu sinh, và của một tình yêu sâu lắng không gì có thể thay thế.